Thông tư liên tịch số 02/2012 của Bộ Công an, Quốc phòng, Tư pháp, Giáo dục và Đào tạo quy định, ngoài thời gian lao động, học tập, phạm nhân được tham gia các hoạt động thể dục, thể thao, sinh hoạt văn hóa, văn nghệ, vui chơi, giải trí, đọc sách, báo.
Tại các phân trại của trại giam lập thư viện, bố trí tủ đựng sách, báo; trang bị bàn, ghế, tủ đựng sách, máy vi tính, các loại sách, báo, ấn phẩm khác phục vụ nhu cầu đọc sách, báo và giải trí cho phạm nhân.
Thời gian sinh hoạt văn hóa, văn nghệ và vui chơi giải trí của phạm nhân là người chưa thành niên được tăng gấp hai lần so với phạm nhân là người đã thành niên.
Trung QuốcBị bắt cóc lúc 5 tuổi, Trịnh Hùng Khôn dựa vào ký ức để tìm lại gia đình và giúp cảnh sát bắt kẻ buôn người sau 18 năm.
Trịnh Hùng Khôn sinh năm 1991, là con trai thứ hai của Trịnh Song Bình và vợ Trịnh Viên Trân, quê ở thành phố Yết Dương, tỉnh Quảng Đông. Lên 5 tuổi, Khôn theo bố mẹ chuyển đến sống ở quận Diêm Điền, thành phố Thâm Quyến.
Chiều 27/8/1996, Trân vừa bận rộn bán hàng vừa trông nom con trai ở sạp hoa quả. Thấy buồn chán, Khôn đòi về nhà tìm bố. Vì sạp hàng chỉ cách nhà 200 m, Khôn cũng quen thuộc các nhà xung quanh nên Trân không lo nghĩ nhiều, bảo con tự về.
Tối đó, không thấy con đâu, hai vợ chồng vội nhờ người thân, bạn bè giúp tìm kiếm suốt đêm nhưng không có kết quả. Cả hai đoán Khôn rất có thể đã bị bắt cóc.
Suốt bốn năm sau đó, họ ngừng kinh doanh, tiêu gần hết tiền tiết kiệm, bôn ba khắp nơi tìm con. Nhưng nhà còn bốn đứa con cần nuôi dưỡng, vợ chồng đành phải dừng việc tìm kiếm, bắt đầu buôn bán trở lại. Năm 2000, họ mở một cửa hàng bách hóa ở Đông Hoản, tỉnh Quảng Đông, chỉ có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi để tìm Khôn.
Trong thời gian đó, Khôn đã bị bọn bắt cóc bán đến thành phố Hà Nguyên, tỉnh Quảng Đông, cách nhà hơn 250 km.
Vào buổi chiều định mệnh 27/8/1996, trên đường về nhà, Khôn vừa đi vừa chơi loanh quanh. Trời bất chợt đổ mưa, Khôn chạy vào siêu thị trú nhờ. Một phụ nữ trung niên bước vào. Khôn chưa bao giờ gặp người này, nhưng khi vừa bước vào cửa, cô ta đi thẳng về phía Khôn, mỉm cười hỏi han rồi lấy ra một khẩu súng đồ chơi trong túi xách cho cậu bé.
Dù rất thích, Khôn lắc đầu từ chối. Cô ta bèn đặt thẳng khẩu súng vào tay Khôn, tự nhận là bạn của mẹ Khôn, khiến cậu bé hoàn toàn mất cảnh giác. Cô ta đề nghị đưa Khôn về nhà rồi bế cậu bé ra khỏi siêu thị. Ngay khi ra ngoài, Khôn cảm thấy buồn ngủ và không nhớ được chuyện gì xảy ra sau đó.
Lúc tỉnh dậy, Khôn òa khóc khi thấy mình ở một căn phòng hoàn toàn xa lạ. Người phụ nữ đánh, tát Khôn, đe dọa không cho tiếp tục gào khóc.
Vì đứa trẻ 5 tuổi đã có thể ghi nhớ, không bán được giá tốt, cô ta giữ Khôn ở nhà để tiến hành "tẩy não" trước. Khôn bị bắt mỗi ngày phải ghi nhớ nhiều tên người khác nhau, không học thuộc thì không cho ăn cơm. Qua một thời gian, Khôn dần quên mất tên của bố mẹ và những người thân trong gia đình.
Hơn một năm sau, bọn buôn người bán Khôn với giá 8.000 nhân dân tệ cho một ông lão ngoài 80 tuổi ở huyện Đông Nguyên, thành phố Hà Nguyên. Con trai ông lão mất sớm nên muốn mua Khôn về làm cháu nội. Ở đây, Khôn có tên mới là Trương Minh, được đối xử tốt hơn, không bị đánh đập. Bốn năm sau, ông lão qua đời, Khôn lại được gửi cho con gái của ông nuôi dưỡng.
Dù có cuộc sống mới và đã quên mất tên bố mẹ, Khôn vẫn không thể quên mình là một đứa trẻ bị bắt cóc. Khôn nhận thức rõ đây không phải nhà mình, quyết tâm tìm lại bố mẹ ruột.
Năm 2009, Khôn bắt đầu kế hoạch tìm kiếm gia đình. Vừa tốt nghiệp trung học cơ sở, Khôn đã ra ngoài làm thuê kiếm tiền, từ đó không nhận một đồng nào từ người nuôi dưỡng. Ngoài thời gian đi làm, Khôn dành hết tâm sức cho việc tìm người thân.
Tuy nhiên, vì bị bắt cóc khi còn quá nhỏ, Khôn không thể nhớ được giọng địa phương gốc của mình, dẫn đến việc tìm nhầm nơi. Khôn đã đi nhiều thành phố ở Quảng Đông, sau đó đến Thâm Quyến làm việc, cuối cùng chuyển đến Đông Hoản - đây cũng là nơi bố mẹ Khôn đang sinh sống.
Năm 2010, Khôn và ông Bình lần lượt đăng bài lên diễn đàn hỗ trợ tìm người thân. Tuy nhiên, tên đăng ký của Khôn là "Trương Minh", còn vợ chồng Bình lại tìm kiếm "Trịnh Hùng Khôn".
Trong bài đăng, Khôn mô tả đặc điểm ngoại hình của mình và một số ký ức tuổi thơ, giúp các tình nguyện viên trên diễn đàn có thông tin để đối chiếu.
Đến năm 2013, khi phân tích thông tin của Khôn, tình nguyện viên phát hiện một chi tiết: "Bị xô ngã khi chơi đùa lúc 4 tuổi, để lại hai vết sẹo trên cằm". Đồng thời, Khôn còn cho biết bố mẹ ruột bán trái cây, nhà có sân sau và một công trường xây dựng bên cạnh. Những chi tiết này tương đồng với nội dung bài đăng tìm con của ông Bình. Cuối cùng, tình nguyện viên quyết định thử kết nối đôi bên.
Lúc đầu, Khôn không mấy hy vọng, nhưng sau vài cuộc trao đổi đơn giản với vợ chồng Bình, họ lập tức nhận ra nhau.
Ngày 27/1/2014, kết quả xét nghiệm ADN xác nhận họ là người thân có cùng huyết thống. Cả gia đình được đoàn tụ sau hơn 6.000 ngày xa cách.
Trịnh Hùng Khôn xúc động bật khóc khi được người thân chào đón trong ngày trở về quê hương. Ảnh: Sina
Sau khi trở về quê nhận tổ tiên, Khôn nhớ ra từng bị bọn buôn người dẫn qua một con đường nhỏ để đem đi bán, nếu trở lại huyện Đông Nguyên, Khôn khẳng định có thể tìm thấy nhà của người phụ nữ bắt cóc mình.
Tuy nhiên, sau 18 năm, nơi này đã thay đổi rất nhiều, Khôn không tìm thấy ngôi nhà từng ở suốt một năm.
Khôn cùng gia đình đến đồn cảnh sát trình báo. Theo manh mối của Khôn về "kẻ buôn người sống cùng người chồng câm", cảnh sát tìm ra một phụ nữ tên Trần Bích Quần. Nơi Quần sống cũng nằm trong khu vực Khôn tìm ra dựa trên ký ức. Nhưng khi đến nhà Quần, cảnh sát phát hiện ngôi nhà trống không.
Qua điều tra, Quần là người nơi khác đến chạy nạn, chung sống với một người đàn ông câm trong làng. Họ chỉ làm nông, không kiếm được nhiều tiền, nhưng lại là hộ đầu tiên xây được nhà mới, cho hai con đi học nơi khác.
Dân làng cho biết nhà Quần hiếm khi mở cửa, ít khi giao tiếp với người khác, nhưng họ đều từng nghe thấy tiếng khóc của trẻ nhỏ truyền ra.
Con đường nhỏ Khôn nhớ ra từng bị bọn bắt cóc dẫn đi vào 18 năm trước. Ảnh: Toutiao
Cảnh sát tìm ra Quần từ thông tin nhân viên của một công ty dịch vụ giúp việc ở Thâm Quyến, bắt bà ta vào ngày 20/5/2015. Khi thẩm vấn, Quần thừa nhận tội danh bắt cóc và buôn bán trẻ em.
Từ năm 1995 đến 2000, bà ta đã bắt cóc 6 trẻ em ở quận Diêm Điền bằng thủ đoạn tương tự với Khôn. Cảnh sát cũng tìm thấy hợp đồng mua bán trẻ em tại nhà bà ta.
Ngày 1/9, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Đà Nẵng đã khởi tố vụ án, bắt giam Quang, trú quận Liên Chiểu, về hành vi Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo điều tra, Quang làm việc tại một chi nhánh ngân hàng ở Đà Nẵng. Khoảng giữa tháng 9/2019, do làm ăn thua lỗ, Quang vay mượn hàng chục tỷ đồng của rất nhiều người nhưng không có khả năng chi trả.
Công an đọc lệnh bắt giam Quang. Ảnh: Hồng Khánh
Quang sau đó trưng ra một số giấy tờ và nói dối nam đồng nghiệp 33 tuổi ở quận Sơn Trà là đang huy động vốn để giúp một công ty tất toán, chuyển sang vay 25 tỷ đồng tại ngân hàng.
Nam đồng nghiệp đồng ý cho Quang vay 2,5 tỷ đồng. Hai người thỏa thuận lãi suất 2,5%. Đến ngày 24/9/2019, Quang vay thêm của anh này 4,5 tỷ đồng. Một tuần sau, đến hạn trả gốc và lãi, Quang nghỉ việc tại ngân hàng và bỏ trốn.
Nạn nhân đã làm đơn trình báo. Công an xác minh, mời Quang lên làm việc khi anh ta vừa về nhà. Quang khai đã sử dụng tiền chiếm đoạt được để trả nợ.
Nữ chủ nhà tên Claire gọi cảnh sát giữa khuya để trình báo nhà bị trộm đột nhập.
Câu 1: Claire kể, khi tan làm về nhà, cô nghe thấy tiếng động lạ trong phòng ngủ. Cô vội chạy vào và nhìn thấy một người đàn ông bịt mặt, cầm túi đồ lao thẳng ra cửa sổ.
Cô nói bị lấy trộm tất cả tiền mặt, hai thẻ tín dụng và một chiếc laptop. Tuy nhiên, sau khi kiểm tra căn nhà, cảnh sát tạm giữ Claire vì khai báo gian dối.
Câu 2: Một cảnh sát mặc thường phục phát hiện nữ du khách đứng khóc ở góc phố. Cô gái cho biết vừa bị kẻ lạ mặt giật túi xách và trang sức. Cô chắc chắn hắn còn ở đâu đó gần đây. Cảnh sát chạy quanh khu phố và thấy ba người đàn ông đang đứng cạnh ôtô. Anh chắc chắn một trong ba là kẻ trộm. Khi bị hỏi, một người trong đó nói họ vừa lái xe đến đây.
Câu 3: Bà Stan sống ở vùng ngoại ô London. Sáng nay, bà bị phát hiện đã chết trong phòng ngủ tầng hai. Cảnh sát thẩm vấn những người làm trong nhà.
Đầu bếp nói bận nấu bữa sáng trong bếp, không hề vào phòng ngủ của bà Stan. Người giúp việc cho biết đang quét dọn thảm ở tầng một khi án mạng xảy ra. Người làm vườn nói bận trồng hạt giống dứa ở vườn sau nhà. Tài xế đem xe của bà Stan đi rửa.
Câu 4: Bà Glory rất giàu có, sống trong biệt thự rộng lớn được trang trí nhiều đồ nội thất và tác phẩm nghệ thuật giá trị. Bà có đam mê sưu tập trang sức và trưng bày rất nhiều món đồ quý hiếm, đắt tiền.
Một hôm, biệt thự của bà bị trộm đột nhập. Sau khi điều tra, cảnh sát tạm giữ bốn nghi phạm. Tất cả phủ nhận liên quan.
Bà Glory quan sát quá trình thẩm vấn qua cửa kính và lập tức nhận ra ai là kẻ trộm. Bà có cách nào vậy?
Phú YênTô Thành Luân, 32 tuổi, đến công an đầu thú sau khi đâm chết bạn nhậu vì bị doạ đánh.
Ngày 1/9, Luân bị Công an Phú Yên bắt về hành vi Giết người.
Theo điều tra, tối hôm qua, Luân nhậu cùng nhóm bạn tại quán ở xã Hòa An, huyện Phú Hòa, xảy ra mâu thuẫn với anh Xuẩn, 29 tuổi, và bị doạ đánh. Hai bên xô xát, được một số người can ngăn. Xuẩn bỏ về.
Một lát sau Luân tìm đến nhà Xuẩn để hỏi rõ lý do đòi đánh mình, tiếp tục cãi vã. Bị anh này đánh vào mặt, Luân rút dao đâm trúng cổ khiến nạn nhân ngã gục, tử vong.
Bộ Công an phối hợp cùng các trại giam cấp thẻ căn cước công dân gắn chip cho tất cả 2.400 người được đặc xá dịp 2/9.
Ngày 1/9, Cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội (C06, Bộ Công an) cho hay, đây là một trong những chính sách thể hiện sự khoan hồng, nhân đạo của Đảng, Nhà nước đối với những phạm nhân cải tạo tốt, giúp họ xóa bỏ mặc cảm, sớm hòa nhập cộng đồng.
Phạm nhân Nguyễn Văn Đoàn, 27 tuổi, cho biết chấp hành án phạt tù 3 năm 6 tháng về tội Cố ý gây thương tích tại trại giam Vĩnh Quang (tỉnh Vĩnh Phúc). Anh chưa từng được cấp căn cước mà chỉ dùng chứng minh thư cũ. "Lần đầu được cầm thẻ căn cước gắn chip , tôi thấy lạ lẫm và rất xúc động. Đây là động lực lớn để tôi vượt qua mọi rào cản khi trở về nhà", Đoàn nói.
Trại giam Vĩnh Quang trao Căn cước công nhân cho người đặc xá. Ảnh: Ngọc Thành
Dịp Quốc khánh 2/9 năm nay, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đặc xá cho 2.434 phạm nhân, 3 người đang được tạm đình chỉ chấp hành án phạt tù và một người đang được hoãn chấp hành án phạt tù. Đây là năm thứ hai thực hiện theo Luật Đặc xá 2018. Năm ngoái, 3.035 phạm nhân đã được hưởng chính sách này.
Thiếu tướng Nguyễn Văn Long, Thứ trưởng Công an, cho biết 8 phạm nhân trong các vụ án thuộc diện Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng theo dõi, chỉ đạo; 16 phạm nhân nước ngoài (Mỹ 3, Trung Quốc 4, Pháp 1, Campuchia 2...) có tên trong danh sách đặc xá năm nay.
Đăk LăkNguyễn Thị Phượng, 39 tuổi, nhá cọc tiền âm phủ 100 USD nói là tiền hàng, gửi vào cốp xe của người phụ nữ làm tin rồi mượn điện thoại của nạn nhân bỏ trốn.
Sáng 1/9, Phượng bị Công an TP Buôn Ma Thuột tạm giữ về hành vi Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Trộm cắp tài sản.
Nguyễn Thị Phượng lúc bị bắt. Ảnh: Ngọc Oanh
Theo điều tra, giữa tháng 8, Phượng (quê Bà Rịa - Vũng Tàu) thuê người phụ nữ chở đi gom tiền hàng. Qua chợ Tân An, bà này vào mua cọc tiền đôla âm phủ loại 100 USD (rất giống thật) với giá 20.000 đồng rồi cho vào túi nylon.
Khi trở ra, Phượng giơ túi nylon cố tình để lộ một phần đôla giả, nói là tiền vừa lấy được, gửi vào cốp xe người phụ nữ "cho an toàn". Đến chợ lớn Buôn Ma Thuột, Phượng mượn thoại iPhone (hơn 10 triệu đồng) của người phụ nữ để "vào chợ gọi cho bạn".
Cơ quan điều tra xác định, người phụ nữ cho Phượng mượn điện thoại vì nghĩ tiền hàng của bà ta còn trong cốp xe của mình. Tuy nhiên, nạn nhân chờ mãi không thấy khách trở ra, kiểm tra túi nylon mới biết bị lừa.
Sau khi bị bắt, Phượng khai cũng dùng chiêu này lừa nhiều vụ ở Đăk Nông, An Giang, Tiền Giang, Long An và Bà Rịa -Vũng Tàu. Ngoài ra, bị can còn trộm tiền tại quầy lễ tân khách sạn ở Đăk Lăk.
Phượng có tiền án về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản,Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và Trộm cắp tài sản.