Sau giờ tan ca, nếu thấy điện thoại từ sếp gọi đến thì tôi thường không nghe máy, vì thật lòng tôi khá áp lực và sợ bị giao thêm việc hoặc bị la mắng ngoài giờ.
Tôi làm việc theo chế độ tuần 6 ngày, mỗi ngày 8 tiếng nên phần lớn thời gian trong ngày đều gắn với công ty.
Vì vậy, tôi luôn cố gắng tách bạch giữa thời gian làm việc và thời gian nghỉ ngơi để còn dành thời gian cho bản thân và gia đình.
Tối thứ ba vừa rồi (khoảng 21h30), sếp gọi cho tôi liên tiếp 3 cuộc nhưng tôi không nghe. Sau đó có một số lạ gọi tới nên tôi bắt máy. Tuy nhiên, đầu dây bên kia lại chính là sếp. Sếp nói rằng tôi không tôn trọng cấp trên, cố tình không nghe điện thoại nên yêu cầu tôi tự viết đơn xin nghỉ việc. Sếp còn nói nếu tôi không tự nghỉ thì công ty cũng sẽ đuổi việc, vì không chấp nhận nhân viên có "ý thức kém" như vậy.
Hiện tại, tôi vẫn chưa viết đơn xin nghỉ việc. Tôi rất lo lắng vì đây là công việc tạo ra nguồn thu nhập chính cho cả gia đình, và tôi cũng đang là người gánh vác kinh tế trong nhà. Trong trường hợp này, tôi nên làm gì để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình, đồng thời tránh bị mất việc?
Độc giả Châu Thanh
Luật sư tư vấn:
Căn cứ Điều 125 Bộ luật Lao động năm 2019, hình thức xử lý kỷ luật sa thải được người sử dụng lao động áp dụng trong các trường hợp sau đây:
- Người lao động có hành vi trộm cắp, tham ô, đánh bạc, cố ý gây thương tích, sử dụng ma túy tại nơi làm việc.
- Người lao động có hành vi tiết lộ bí mật kinh doanh, bí mật công nghệ, xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của người sử dụng lao động, có hành vi gây thiệt hại nghiêm trọng hoặc đe dọa gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng về tài sản, lợi ích của người sử dụng lao động hoặc quấy rối tình dục tại nơi làm việc được quy định trong nội quy lao động.
- Người lao động bị xử lý kỷ luật kéo dài thời hạn nâng lương hoặc cách chức mà tái phạm trong thời gian chưa xóa kỷ luật. Tái phạm là trường hợp người lao động lặp lại hành vi vi phạm đã bị xử lý kỷ luật mà chưa được xóa kỷ luật theo quy định tại Điều 126 của Bộ luật Lao động năm 2019.
- Người lao động tự ý bỏ việc 5 ngày cộng dồn trong thời hạn 30 ngày hoặc 20 ngày cộng dồn trong thời hạn 365 ngày tính từ ngày đầu tiên tự ý bỏ việc mà không có lý do chính đáng. Trường hợp được coi là có lý do chính đáng bao gồm thiên tai, hỏa hoạn, bản thân, thân nhân bị ốm có xác nhận của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có thẩm quyền và trường hợp khác được quy định trong nội quy lao động.
Như vậy, việc bạn không nghe điện thoại của sếp sau giờ làm việc không thuộc trường hợp bị áp dụng hình thức kỷ luật sa thải (thực tế, thường gọi là đuổi việc).
Do đó, bạn không phải viết đơn xin nghỉ việc. Nếu bạn không viết đơn xin nghỉ việc mà công ty ra quyết định sa thải bạn trái pháp luật thì bạn có quyền khởi kiện công ty ra tòa án để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.
Lưu ý: Xét dưới góc độ tình cảm, nếu bạn vẫn còn yêu thích công việc này, muốn làm công việc này lâu dài thì có thể trao đổi lại với sếp, trình bày tâm tư, nguyện vọng của bạn cho sếp hiểu. Có như vậy, hai bên sẽ hiểu nhau, xóa bỏ những hiểu lầm không đáng có.
Hàn QuốcYang, 29 tuổi, tố cáo đã bị bốn người đàn ông cưỡng hiếp và tám người khác quấy rối tình dục tại đài truyền hình vào năm 2004, đến nay vẫn chưa có kẻ nào bị xét xử.
Phong trào #MeToo đã vạch trần văn hóa làm việc độc hại trong ngành giải trí, phơi bày cách những người đàn ông quyền lực bóc lột phụ nữ trong hậu trường. Tại Mỹ, sự sụp đổ của ông trùm Harvey Weinstein đã trở thành bước ngoặt quan trọng, dẫn đến các bản án và một cuộc thanh lọc rộng lớn hơn ở Hollywood.
Nhưng ở Hàn Quốc, có một trường hợp tương tự. Năm 2004, nữ sinh viên cao học họ Yang, 29 tuổi, tố cáo bị cưỡng hiếp tập thể khi làm diễn viên quần chúng và bị quấy rối tình dục bởi nhiều nhân viên truyền hình. Sau đó, cô rút đơn kiện và tự tử. Em gái Yang cũng tự tử không lâu sau đó. Bố của họ qua đời chỉ vài tuần sau. Trong suốt thời gian này, không ai bị đưa ra xét xử.
Hơn hai thập kỷ trôi qua, đây vẫn là một trong những vụ bê bối gây xôn xao nhất trong ngành phát thanh truyền hình Hàn Quốc bởi những cáo buộc bạo lực, sai sót mang tính hệ thống và sự tan vỡ của một gia đình.
Nỗi ám ảnh kinh hoàng
Các vụ tấn công được cho là xảy ra từ tháng 8 đến tháng 11/2004. Yang cáo buộc bốn người đàn ông cưỡng hiếp và tám người khác quấy rối tình dục. Tất cả đều là nhân viên tại đài truyền hình nơi Yang làm việc bán thời gian, bao gồm một điều phối viên phụ trách tuyển dụng diễn viên quần chúng.
Yang từng là sinh viên xuất sắc, giành được nhiều học bổng, công việc ở đài truyền hình là việc làm bán thời gian do em gái cô giới thiệu.
Theo bà Jang Yeon-rok, mẹ Yang, hành vi của Yang thay đổi đột ngột sau một ngày phải đi làm một mình.
Hai chị em vốn cùng đến làm việc hôm đó, nhưng em gái về nhà trước vì trời quá nóng. Yang chọn ở lại và nói: "Nếu đi về thì sẽ không được trả tiền. Chị sẽ ở lại. Dù sao thì ở nhà cũng chẳng có việc gì".
Sau đó, Yang ngày càng bất ổn. Cô đi đi lại lại với vẻ căng thẳng, lẩm bẩm những cái tên và thể hiện ý nghĩ bạo lực. Có lúc, cô được cho là đã nói: "Mình nên giết chúng".
Sau khi nhập viện tâm thần, Yang tiết lộ những hành vi lạm dụng khủng khiếp mà cô phải chịu đựng. Bà Jang tức giận gọi điện thoại cho điều phối viên chính phụ trách các diễn viên quần chúng, nhưng ông ta đe dọa "biến Yang thành gái điếm" bằng cách bêu xấu cô ở nơi làm việc.
Theo hồ sơ bệnh viện, những tổn thương tâm lý ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức Yang đã nói với mẹ: "Đồ khốn. Tao sẽ giết mày".
Yang (ở giữa) xuất hiện trên một chương trình truyền hình. Ảnh: JTBC
Tháng 12/2004, Yang đệ đơn tố cáo hình sự, nhưng rút đơn vào ngày 25/7/2005. Khi được bác sĩ hỏi lý do, hồ sơ y tế ghi lại rằng cô chỉ trả lời đơn giản: "Khó quá".
Bà Jang cho biết chồng bà cố gắng thuyết phục Yang không rút đơn kiện, nhưng điều phối viên chính, một trong những kẻ bị buộc tội, đã đe dọa giết mẹ con bà. Bà Jang nói cũng bị người đàn ông đó hành hung, nhưng người này không bị buộc tội về vụ tấn công.
Bằng chứng và lời khai cho thấy Yang bị tổn thương thêm do cảnh sát. Một số sĩ quan bị cáo buộc đã công kích Yang bằng lời nói, yêu cầu cô vẽ chi tiết bộ phận sinh dục của những kẻ xâm hại.
Trong quá trình điều tra, Yang bị buộc phải ở cùng phòng thẩm vấn với những kẻ bị tố cáo, đôi bên mâu thuẫn lời khai. Một sĩ quan bị cáo buộc đã gây áp lực buộc cô rút đơn, nói rằng "việc này không cấu thành hành vi phạm tội đối với người trưởng thành".
Bố Yang ban đầu thuyết phục cô không nhượng bộ, cuối cùng đã cùng con gái đến đồn cảnh sát để rút đơn.
Nhiều năm sau vụ việc, tối 18/8/2009, Yang nhảy lầu. Thư tuyệt mệnh cho thấy việc này đã được Yang lên kế hoạch. "Họ đã ép tôi làm điều này", "Tôi không còn lý do gì để sống nữa"... là những lời cô để lại.
Chưa đầy một tuần sau, vào ngày 3/9, em gái Yang cũng gieo mình theo cách tương tự. "Con nhớ chị quá, nên con đi đây. Mẹ ơi, hãy trả thù cho chị. Mẹ làm được mà", cô viết trong thư tuyệt mệnh, theo lời kể của bà Jang.
Người bố qua đời vì đột quỵ vào ngày 3/11 cùng năm, chỉ còn lại người mẹ vẫn tiếp tục đấu tranh đến nay, mong nhận được lời xin lỗi và một cuộc điều tra thấu đáo về nhừng gì đã xảy ra.
Cuộc chiến đơn độc của người mẹ
Vụ việc chưa bao giờ được xác định về mặt pháp lý là một vụ hiếp dâm trong phiên tòa hình sự, do nạn nhân đã rút đơn tố cáo. Tuy nhiên, vụ việc được nhìn nhận rộng rãi là một bi kịch trong việc bảo vệ nạn nhân khỏi những hành vi bạo lực tình dục và bóc lột kinh hoàng.
Một số phán quyết của tòa án cũng thừa nhận điều này, dù bà Jang chưa bao giờ nhận được khoản bồi thường nào do đã hết thời hiệu theo Bộ luật Dân sự.
"Dựa trên lời khai của các nhân chứng và chính nạn nhân, có cơ sở để tin rằng cô ấy là nạn nhân của một vụ xâm hại tình dục", Tòa án Trung tâm Seoul nêu trong phán quyết năm 2015. Dù đã bác đơn kiện được nộp gần một thập kỷ sau vụ tấn công bị cáo buộc và hơn bốn năm sau khi nạn nhân qua đời, tòa cho rằng "không có dấu hiệu cho thấy Yang viết nhật ký trong trạng thái hoang tưởng".
Năm 2018, một trong những kẻ bị tố cáo đệ đơn kiện bà Jang tội phỉ báng vì đã tiết lộ tên tuổi anh ta. Nhưng tòa án đã phán quyết có lợi cho bà Jang, đưa ra tuyên bố được nhiều người coi là sự thừa nhận trách nhiệm từ phía nhà chức trách.
"Tòa án không khỏi cảm thấy vô cùng đau xót và day dứt trước nỗi đau mà hai mẹ con phải gánh chịu, vốn trở nên trầm trọng hơn bởi sự thất bại thảm hại của hệ thống nhà nước", tòa nêu trong phán quyết.
Năm 2018, chính phủ tổ chức lễ tang và lễ tưởng niệm cho chị em Yang, 9 năm sau khi họ qua đời. Buổi lễ diễn ra tại Trung tâm Y tế Quốc gia, Bộ trưởng Bình đẳng Giới khi đó là bà Jung Hyun-baek đã đến viếng.
"Bộ sẽ đảm bảo bi kịch như vậy không xảy ra nữa, để cái chết của hai người không phải là vô ích", bà Jung nói với truyền thông sau khi gặp người mẹ.
Từ năm 2019, bà Jang đăng tải hình ảnh, tên và các thông tin cá nhân khác của những kẻ bị tố cáo lên YouTube. Kênh này đã bị chặn truy cập công khai, nhưng các video được tải lên từ nhiều năm trước vẫn còn trên nền tảng này.
Ở tuổi 70, bà Jang đang phải đối mặt với nhiều cáo buộc phỉ báng do các những kẻ bị tố cáo đưa ra.
Công lý chưa đến
Đến nay, bà Jang vẫn chưa thấy bất kỳ kẻ nào bị đưa ra xét xử. Một số kẻ bị bêu xấu trước công chúng nhưng vẫn chưa bị trừng phạt hình sự hay bị buộc phải bồi thường tài chính cho những tội danh bị cáo buộc.
Năm 2020, một số kẻ bị phát hiện làm nhân viên sản xuất của một công ty thầu phụ cho đài truyền hình lớn, nhưng đã nhanh chóng bị sa thải sau khi vụ việc bị phanh phui.
Không ai trong số họ thừa nhận tội lỗi hay bày tỏ chia buồn về những cái chết. Một kẻ cho biết cáo buộc "đã được chứng minh là vô căn cứ", kẻ khác nói rằng Yang là người chuyên dụ dỗ đàn ông quan hệ tình dục để tống tiền. Kẻ bị cáo buộc khởi xướng vụ tấn công tình dục khẳng định cái chết của nạn nhân không liên quan đến mình.
Tháng 12/2025, một bản kiến nghị kêu gọi điều tra lại vụ án đã được đệ trình lên Quốc hội, sau đó được chuyển đến Ủy ban An ninh và Hành chính công của Quốc hội vào ngày 8/1. Tốc độ bản kiến nghị thu thập đủ 50.000 chữ ký cần thiết cho thấy sự phẫn nộ mạnh mẽ của công chúng đối với vụ việc vẫn kéo dài đến nay. Các động thái nhằm phơi bày toàn bộ sự thật về tội ác xảy ra năm 2004 đang dần được thúc đẩy.
Đăk LăkJham Kpơr, 17 tuổi, ngã xe bất tỉnh bên đường, bị cảnh sát phát hiện trộm hàng loạt xe máy tại địa phương.
Ngày 28/5, Y Jham Kpơr bị Công an xã Ea Ning bắt về hành vi Trộm cắp tài sản.
Thiếu niên trộm xe máy của anh Nguyễn Văn Lộc. Ảnh: Camera nhà dân
Hai hôm trước, lực lượng chức năng nhận tin báo người dân phát hiện một thiếu niên nằm bất tỉnh bên lề đường thuộc thôn 2A, bên cạnh có xe máy.
Công an sau đó xác định chiếc xe là của anh Nguyễn Văn Lộc (34 tuổi) trú tại xã Ea Ning, bị Y Jham trộm cắp.
Thiếu niên khai nhận trong quá trình bỏ chạy, do phanh gấp nên tự ngã bất tỉnh. Ngoài ra, cậu còn trộm 2 xe khác tại xã Dang Kang và Ea Ning đem về sử dụng, khi hết xăng thì vứt bỏ bên lề đường ở xã Ea Ning.
TP HCMVũ Hoàng Long, Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc Công ty Mua bán nợ Song Long, bị cáo buộc núp bóng đòi nợ thuê, gây áp lực cưỡng đoạt tài sản nhiều người.
Ngày 22/5, Long, 42 tuổi, cùng 17 người thuộc Công ty Cổ phần Đầu tư Mua bán nợ Song Long, trụ sở tại phường Tân Sơn Nhất, bị Phòng Cảnh sát hình sự (PC02) Công an TP HCM bắt về hành vi Cưỡng đoạt tài sản.
Vũ Hoàng Long (giữa) tại cơ quan điều tra. Ảnh: Nhật Vy
Núp bóng 'mua bán nợ' để kéo người đi khủng bố tinh thần
Theo điều tra ban đầu, Long là người cầm đầu đường dây hoạt động có tổ chức, núp bóng doanh nghiệp để đòi nợ thuê.
Trước đây, ông ta từng điều hành công ty dịch vụ đòi nợ nhưng phải giải thể sau khi pháp luật cấm loại hình kinh doanh này.
Để lách luật, năm 2020, Long thành lập Công ty Song Long, dùng các hợp đồng "mua bán nợ" làm vỏ bọc cho hoạt động đòi nợ thuê trái phép.
Bên trong công ty, Long tổ chức bộ máy khá chặt chẽ với nhiều bộ phận riêng như pháp chế, thu hồi nợ, kế toán, kỹ thuật... Toàn bộ tiến độ đòi nợ của nhân viên được quản lý qua phần mềm nội bộ.
Những thành viên công ty Song Long bị bắt. Video: Nhật Vy
Cơ quan điều tra xác định, Song Long thực chất không bỏ tiền mua lại các khoản nợ mà chỉ đứng ra thu hồi rồi ăn chia theo tỷ lệ từ 25% đến 55% trên số tiền lấy được.
Ngoài ra, người thuê còn phải đóng thêm "phí thẩm định hồ sơ" lên tới hàng chục triệu đồng và không được hoàn trả nếu đòi nợ thất bại.
Để gây áp lực, Long chỉ đạo nhân viên sử dụng nhiều ôtô dán logo công ty, chia nhóm từ 2 đến 5 người mặc đồng phục, để lộ hình xăm rồi kéo đến nhà riêng, nơi làm việc hoặc cơ sở kinh doanh của người bị đòi nợ.
Các nhóm này thường tụ tập đông người, chửi bới lớn tiếng, bám theo sinh hoạt của bị hại và gia đình trong nhiều ngày nhằm gây sức ép tinh thần.
Từ năm 2020 đến nay, công ty của Long đã ký khoảng 400-500 hợp đồng kiểu này, đòi được hơn 100 tỷ đồng và thu lợi bất chính từ 15 đến 20 tỷ đồng.
Các thành viên công ty Song Long bị bắt. Ảnh: Nhật Vy
Chặn cửa phòng khám, đòi 'con nợ' ký tăng tiền
Hành vi đòi nợ kiểu khủng bố của nhóm này được thể hiện rõ qua vụ tranh chấp tại một phòng khám đa khoa ở phường Tân Thới Hiệp.
Chủ phòng khám có tranh chấp hơn 5 tỷ đồng với người khác. Cuối năm 2024, Công ty Song Long đứng ra "mua" khoản nợ này.
Ngay sau đó, Long cử nhiều nhóm liên tục kéo đến nhà riêng và phòng khám để gây áp lực. Nhóm này dựng xe chắn cửa, tự ý đi lại trong khu vực chuyên môn, lớn tiếng yêu cầu người dân không vào khám bệnh nhằm bôi nhọ, hạ uy tín chủ cơ sở.
Các nhóm đòi nợ còn ép vợ chồng chủ phòng khám ký giấy xác nhận khoản nợ tăng lên hơn 5,17 tỷ đồng.
Dù công an phường nhiều lần mời làm việc, nhắc nhở, nhóm của Long vẫn tiếp tục canh giữ, theo dõi gia đình này trong thời gian dài.
Với cách tương tự, nhóm này còn kéo đến nhà riêng và kho hàng của một phụ nữ tại phường Đông Hưng Thuận. Nhiều thành viên công ty ngồi chặn cửa, tuyên bố sẽ bám theo nạn nhân "mọi lúc mọi nơi", khiến gia đình hoảng sợ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và việc kinh doanh.
Tang vật cảnh sát thu giữ. Ảnh: Công an TP HCM
Khám xét nơi làm việc của Long, công an thu giữ nhiều CPU máy tính, hồ sơ pháp lý, hợp đồng mua bán nợ, sổ sách thu chi, gần 200 triệu đồng tiền mặt cùng nhiều ôtô phục vụ việc đi đòi nợ.
Công an TP HCM nhận định đây là đường dây hoạt động tinh vi, lợi dụng vỏ bọc doanh nghiệp để cưỡng đoạt tài sản, xâm phạm quyền lợi hợp pháp của người dân và gây mất an ninh trật tự.
Hà NộiTheo tòa, cựu Bộ trưởng Y tế không trực tiếp gây hậu quả cho hai dự án bệnh viện bỏ hoang nhưng có sai phạm trong phê duyệt các chủ trương, nhận của cấp dưới 7,5 tỷ đồng từ các nhà thầu.
Sau 7 ngày xét xử, nghị án, TAND Hà Nội chiều nay tuyên cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến án 6 năm tù về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí. Tòa ghi nhận bà được con trai bồi thường thay 24,5 tỷ đồng.
Bà Kim Tiến và 9 bị cáo nghe bản án sơ thẩm, chiều 27/5. Ảnh: Danh Lam
Trong 9 người còn lại, hai cựu giám đốc Ban quản lý dự án y tế trọng điểm, Bộ Y tế - chủ đầu tư dự án hai bệnh viện, bị truy tố về hai tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ gồm: ông Nguyễn Chiến Thắng bị tuyên 30 năm tù và ông Nguyễn Hữu Tuấn án 25 năm.
HĐXX buộc các bị cáo phải liên đới bồi thường 803 tỷ đồng thất thoát lãng phí trong vụ án này. Theo phân chia trách nhiệm dân sự, bà Tiến phải bồi thường tổng cộng 108 tỷ đồng.
Về hành vi nhận hối lộ tổng cộng 100 tỷ đồng của các bị cáo, tòa tuyên tất cả nộp lại toàn bộ, do là tiền hưởng lợi bất chính.
Những tình tiết giảm nhẹ của bà Tiến
HĐXX đánh giá vụ án là điển hình của sai phạm thất thoát lãng phí tài sản nhà nước, gây hậu quả đặc biệt lớn, xâm phạm trật tự quản lý kinh tế tài sản nhà nước. Các bị cáo cố ý vi phạm, gây dư luận xấu, ảnh hưởng đến uy tín của các cơ quan nhà nước.
Song, tòa cũng đánh giá các bị cáo trong quá trình làm việc chịu nhiều áp lực do dự án lớn, thời gian gấp gáp, một số người không có chuyên môn sâu về đầu tư, xây dựng.
Bản án nhận định, cựu bộ trưởng Kim Tiến là người có vai trò cao thứ tư, không trực tiếp gây hậu quả cho dự án. Nhưng khi giữ cương vị bộ trưởng, bà đã có sai sót khi phê duyệt các phương án liên quan lựa chọn đơn vị thiết kế dự án. Đây là cơ sở, tiền đề dẫn đến các sai phạm của dự án trong giai đoạn sau.
Ngoài ra, bà Tiến còn nhận 7,5 tỷ đồng từ cấp dưới, trong tổng 100 tỷ đồng "bôi trơn" mà các nhà thầu nộp về Ban quản lý.
Khi xét hình phạt, tòa đánh giá bà Tiến nhiều tình tiết giảm nhẹ như nhân thân tốt, thành khẩn, ăn năn. Bà được phong danh hiệu Thầy thuốc Nhân dân, hai lần nhận Huân chương Lao động hạng Nhì, Ba và hai lần được Chính phủ Pháp trao Huy chương Bắc đẩu Bội tinh. Bà cũng có nhiều đóng góp trong vận động hiến mô, tạng. Gia đình giàu truyền thống cách mạng, có hai liệt sĩ, có mẹ Việt Nam anh hùng.
Với bị cáo Thắng, tòa đánh giá là người có năng lực, trình độ chuyên môn sâu trong lĩnh vực xây dựng. Ông là người đứng đầu Ban quản lý dự án - đơn vị quan trọng nhất trong triển khai xây dựng hai bệnh viện có vốn đầu tư hàng chục nghìn tỷ đồng nhưng lại có nhiều sai phạm xuyên suốt dự án, nên phải chịu trách nhiệm cao nhất.
Thẩm phán Nguyễn Xuân Văn, Phó chánh án TAND Hà Nội, làm chủ tọa phiên tòa sơ thẩm. Ảnh: Danh Lam
Sai phạm xảy ra tại dự án đầu tư xây dựng cơ sở 2 của Bệnh viện Bạch Mai và Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, được phê duyệt năm 2014 với tổng mức đầu tư gần 10.000 tỷ đồng.
Bản luận tội xác định sai phạm diễn ra xuyên suốt từ khâu lựa chọn đơn vị tư vấn thiết kế nước ngoài, lập hồ sơ mời thầu, đấu thầu, chỉ định thầu đến thi công xây dựng.
Ông Thắng làm việc với doanh nghiệp, thỏa thuận việc tạo điều kiện để được trúng thầu. Theo cáo buộc, sau khi được tạm ứng hoặc thanh toán, các nhà thầu phải chi cho Ban quản lý dự án khoản tiền tương ứng 5% giá trị trước thuế.
Từ đó, ông Thắng nhận gần 88,5 tỷ đồng từ các nhà thầu. Người kế nhiệm là ông Tuấn tiếp tục nhận tiền theo "lệ cũ", tổng hơn 12 tỷ đồng.
Số tiền được các bị cáo khai đã sử dụng cho nhiều mục đích, đưa cho nhiều cá nhân khác nhau, song lời khai giữa các bên chưa thống nhất.
Ông Thắng khai chọn đơn vị tư vấn sai, xuất phát từ gợi ý của bộ trưởng Kim Tiến. Xuyên suốt dự án, ông và đồng nghiệp làm việc trong tình thế gấp rút, dự án lớn, quy định nhiều và phức tạp khiến ông nhất thời sai mà không biết. Tuy nhiên, tòa bác lời khai này.
Về việc nhận 88 tỷ đồng, ông nói nhà thầu tự mang đến, song chỉ hưởng riêng "đúng 475 triệu", còn lại đã chia cho nhiều người nhưng không có gì chứng minh.
Bà Kim Tiến nhận trách nhiệm bộ trưởng, nói có lỗi khi thúc giục cấp dưới, vô tình tạo sức ép. Bà khẳng định làm việc với "động cơ trong sáng" với ước mơ về bệnh viện dùng hàng trăm năm cho người dân, nhưng kết quả không như ý.
Bà khai chỉ nhận 7,5 tỷ đồng từ ông Thắng, ông Tuấn, không phải gần 20 tỷ như họ khai. Bà cơ bản thừa nhận các cáo buộc, song còn trăn trở về cách tính thiệt hại.
Trong phần tranh luận, cách tính thiệt hại và câu hỏi "không phải án tham nhũng sao vẫn phải bồi thường" tiếp tục được đưa ra, song VKS cho rằng dự án "cỏ mọc um tùm" 10 năm qua đã là minh chứng rõ nhất cho sự lãng phí, tước đi cơ hội sống của hàng nghìn bệnh nhân.
MỹVì người tình không muốn làm bố, Elizabeth Diane Downs nổ súng vào ba đứa con nhỏ của mình rồi đổ lỗi cho một kẻ cướp xe, nhưng đứa trẻ sống sót đã vạch trần lời nói dối.
Elizabeth là nhân viên bưu điện 27 tuổi đã ly hôn và là mẹ của ba đứa con khi chuyển từ bang Arizona đến Oregon.
Tối 19/5/1983, Elizabeth đưa ba con đến phòng cấp cứu, nói chúng bị một người lạ bắn. Bản thân cô cũng bị thương ở cẳng tay trái.
Elizabeth kể một người đàn ông đã tiếp cận họ để cướp xe, hành hung. Người mẹ khẳng định kẻ tấn công đã bắn lũ trẻ và cô vội vàng đưa các con đến bệnh viện.
Cheryl (7 tuổi) được xác nhận đã tử vong, trong khi Christie (8 tuổi) và Danny (3 tuổi) phải phẫu thuật khẩn cấp.
Bác sĩ Steven Wilhite kể khi phẫu thuật cho Christie lần đầu, ông nghĩ cô bé đã chết vì đồng tử giãn rộng và huyết áp "gần như bằng 0". Bác sĩ nói chuyện với Elizabeth nhưng thấy người mẹ "hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc, không một giọt nước mắt". Cô ta nói với ông "Tôi đã làm hỏng chiếc xe mới của mình rồi. Máu vương vãi khắp phía sau xe".
Chiếc xe của Elizabeth Diane Downs sau vụ nổ súng. Ảnh: ABC
Danny bị liệt từ thắt lưng trở xuống, còn Christie bị đột quỵ gây suy kiệt ảnh hưởng đến khả năng nói và vận động.
Bí mật của người mẹ
Theo Doug Welch, thám tử thuộc Văn phòng Cảnh sát trưởng hạt Lane vào thời điểm đó, lời khai của Elizabeth về những gì đã xảy ra vào đêm hôm ấy không hợp lý lắm. Elizabeth nói lái xe trên một con đường nông thôn khá vắng vẻ để ngắm cảnh, nhưng lúc đó đã hơn 21h, bọn trẻ đáng lẽ đã đi ngủ và trời đã tối.
Họ cũng nghi ngờ tại sao Elizabeth lại dừng xe và ra ngoài gặp người lạ trong khi ba đứa con vẫn ở trong xe.
Elizabeth cũng phủ nhận việc sở hữu súng ngắn, nhưng chồng cũ và người tình Robert Knickerbocker lại khẳng định cô ta có súng.
Ban đầu, ngoài Elizabeth, không có nhân chứng nào có thể kể lại những gì đã xảy ra. Tuy nhiên, khi dần hồi phục và lấy lại khả năng nói, Christie kể với cảnh sát rằng không có người đàn ông nào tại hiện trường vụ nổ súng.
Các điều tra viên có bước đột phá lớn khi tìm thấy nhật ký của Elizabeth, viết về lòng si mê Robert - người tình không muốn làm bố của các con cô. Robert là đồng nghiệp cũ của Elizabeth, đã kết hôn và vẫn sống ở Arizona.
"Chúng tôi tin rằng động cơ của vụ nổ súng là đưa Nick đến bên cô ta. Elizabeth coi bọn trẻ là gánh nặng hoặc trở ngại cho việc Nick đến Oregon, và chừng nào anh ta còn nói rằng sẽ không làm bố của con người khác, thì chúng phải đi", thám tử Doug Welch nói.
Lời khai của đứa con sống sót
Cảnh sát bắt Elizabeth vào ngày 28/2/1984 và phát hiện cô ta đang mang thai. Con gái Amy chào đời vào ngày 27/6/1984, được chính quyền bang Oregon nuôi dưỡng trước khi được nhận làm con nuôi và đổi tên.
Elizabeth Diane Downs cười rạng rỡ khi ra tòa với bụng bầu. Ảnh: Register Guard
Các công tố viên lo ngại Elizabeth có thể được trắng án vì hầu hết bằng chứng của họ là bằng chứng gián tiếp. Tuy nhiên, sau nhiều tháng điều trị vật lý và tâm lý, Christie đã có thể làm chứng tại phiên tòa. Khi được hỏi ai đã nổ súng, cô bé trả lời: "Mẹ cháu".
Christie làm chứng rằng Elizabeth dừng xe, lấy thứ gì đó ra khỏi cốp, rồi bắn vào ba đứa trẻ bên trong xe. Cảnh sát cho rằng sau đó cô ta đã tự bắn mình.
Nhờ lời khai của Christie, Elizabeth bị kết tội với một tội danh giết người, hai tội danh hành hung cấp độ một và hai tội danh mưu sát. Cô ta bị kết án tù chung thân, cộng thêm 50 năm tù.
10 ngày trốn khỏi nhà tù
Chỉ sau ba năm bị giam giữ, Elizabeth trốn thoát bằng cách trèo qua hàng rào dây thép gai tại nhà tù ở Salem, Oregon vào ngày 11/7/1987.
Cảnh sát tin rằng cô ta đã ném một chiếc áo khoác qua hàng rào dây thép gai, rồi trèo qua. Sau đó cô ta trốn dưới một chiếc xe, cởi áo sơ mi đang mặc (có những lỗ do dây thép gai gây ra) rồi vứt lại khi bỏ chạy.
Nhà chức trách dán thông báo truy nã trên khắp 14 tiểu bang trong nỗ lực bắt giữ Elizabeth, vì lo sợ cô ta sẽ đi tìm những đứa trẻ sống sót.
Cảnh sát nhận thấy vết hằn trên một cuốn sổ tay trong phòng giam của Elizabeth, hóa ra đó là bản đồ mà cô ta và bạn tù đã vẽ dẫn đến nhà của chồng người bạn tù, Wayne Seifer.
10 ngày sau, nhà chức trách tìm thấy và bắt giữ Elizabeth tại nhà Wayne.
Khi được hỏi lý do bỏ trốn, Elizabeth nói rằng muốn tìm kẻ lạ mặt mà cô ta cáo buộc đã giết con gái mình. "Lúc đó tôi muốn trả thù", Elizabeth nói.
Sau khi trốn thoát khỏi nhà tù ở Oregon, Elizabeth được chuyển đến một cơ sở an ninh tối đa dành cho phụ nữ ở New Jersey. Cô ta bị từ chối ân xá ba lần vào năm 2008, 2010 và 2020.
Số phận những đứa trẻ
Năm 1984, Christie và Danny được một công tố viên trong vụ án này nhận nuôi. Hai chị em đều đã tốt nghiệp đại học. Christie kết hôn và có con trai vào năm 2005. Danny vẫn bị liệt một phần cơ thể nhưng có cuộc sống bình thường hạnh phúc.
Danny và Christie cố sống kín đáo, không bao giờ muốn nói công khai về mẹ, những trải nghiệm của họ hay vụ sát hại Cheryl.
Con gái út, Amy, được một gia đình nhận nuôi và đổi tên thành Rebecca Babcock. Cô biết về mẹ đẻ khi 16 tuổi, dẫn đến ảnh hưởng tâm lý và sa vào con đường tự hủy hoại bản thân bằng ma túy. Rebecca sinh hai con khi mới 20 tuổi, đều cho gia đình khác nhận nuôi.
Rebecca đã viết thư cho Elizabeth trong tù để cố gắng tìm hiểu xem tại sao một người mẹ lại có thể phạm tội tày trời - giết con mình.
Rebecca cho biết, ban đầu Elizabeth có những phản hồi tích cực, nhưng những lá thư ngày càng trở nên mất kiểm soát. Rebecca quyết định cắt đứt liên lạc hoàn toàn để tập trung vào cuộc sống của chính mình, học tâm lý học và trở thành điều phối viên về sức khỏe hành vi trẻ em.
Rebecca kể rằng đã liên lạc với anh chị, nhưng họ không muốn nói chuyện với cô. "Dễ hiểu thôi, họ đã rất khó khăn để vượt qua chuyện này. Họ đã điều chỉnh được cuộc sống và đang hạnh phúc, hãy cứ để yên như vậy", Rebecca chia sẻ.
Ngày 26/5, ông Lành (63 tuổi, cựu phóng viên tạp chí Người cao tuổi) bị TAND TP HCM tuyên phạm tội Cưỡng đoạt tài sản.
Có vai trò đồng phạm, Lê Gia Bảo (con trai Lành) bị phạt 12 năm 6 tháng, bị cáo Nguyễn Tuấn Anh lĩnh 12 năm tù.
Theo HĐXX, các bị cáo phạm tội có tổ chức, xâm phạm tài sản của người khác, ảnh hưởng xấu đến công tác bảo đảm an toàn giao thông và trật tự xã hội nên cần xử lý nghiêm. Tuy nhiên, tòa cũng nghi nhận nhiều tình tiết giảm nhẹ cho họ như: tham gia nhiều hoạt động từ thiện, từng đi nghĩa vụ quân sự, nhân thân tốt... để xem xét giảm một phần trách nhiệm.
Bám theo CSGT để quay cảnh 'sai sót'
Bản án xác định, ông Lành từng làm việc tại nhiều cơ quan báo chí trước khi công tác ở Tạp chí Người cao tuổi. Biết nhiều cán bộ CSGT e ngại việc bị quay phim, ghi hình khi làm nhiệm vụ, bị cáo nảy sinh ý định dùng các hình ảnh liên quan sai sót nghiệp vụ để gây áp lực, buộc chuyển tiền.
Từ năm 2021, Lành thường bám theo các tổ tuần tra của Phòng CSGT Công an TP HCM, bí mật ghi lại những tình huống bị cho là xử lý chưa đúng quy trình, có tranh cãi hoặc to tiếng với người vi phạm. Sau đó, ông này tìm gặp lãnh đạo các đội có cán bộ liên quan để gây sức ép, yêu cầu đưa tiền.
Ban đầu, Lành trực tiếp nhận tiền mặt. Đầu năm 2023, ông này rủ con trai cùng Nguyễn Tuấn Anh tham gia quay phim, hỗ trợ nhận tiền.
Chiều 22/4/2025, Tuấn Anh chở Bảo đi trên đường Võ Văn Kiệt thì bị tổ CSGT Chợ Lớn dừng xe vì chuyển hướng không bật tín hiệu. Khi kiểm tra, cả hai tự xưng là nhà báo, xuất trình giấy giới thiệu của Tạp chí Người cao tuổi nhưng không có thẻ nhà báo nên bị mời về trụ sở làm việc.
Kiểm tra điện thoại của Bảo, công an phát hiện nhiều giao dịch chuyển tiền liên quan cán bộ CSGT ở nhiều địa phương. Bảo khai đây là tiền các cán bộ gửi hàng tháng để nhóm không quay phim, ghi hình hoạt động làm nhiệm vụ.
Từ đó, Phòng CSGT chuyển hồ sơ sang Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP HCM để điều tra hành vi cưỡng đoạt tài sản.
Nhà chức trách còn cáo buộc nhóm này hướng cố tình vi phạm giao thông để bị CSGT dừng xe, lấy cớ ghi hình quá trình làm việc của lực lượng chức năng. Các video sau đó được dùng để gây áp lực.
Tiền được chuyển qua nhiều tài khoản đứng tên Bảo, Tuấn Anh và người quen với nội dung như "mua báo", "tiền gạo", "chuyển anh Lành" nhằm che giấu nguồn gốc.
Kết quả điều tra xác định, từ tháng 1/2023 đến tháng 4/2025, Lê Văn Lành cùng đồng phạm bị cáo buộc cưỡng đoạt tiền của 30 cán bộ, chiến sĩ CSGT, mỗi tháng từ 2 đến 7 triệu đồng, tổng cộng hơn 1,5 tỷ đồng.
Dùng tài khoản người tình nhận tiền 'gạo', 'mua báo'
Tại tòa hôm nay, bị cáo Lành thừa nhận nội dung cáo trạng là đúng, song có lúc cho rằng "khi đi làm chuyên đề được một số CSGT hỗ trợ tiền xăng xe".
Ông này khai mỗi tháng nhận từ nhiều cán bộ khoảng 5-7 triệu đồng; dùng tài khoản của Bảo và người tình để nhận tiền hoặc sai Tuấn Anh đến lấy trực tiếp.
Tuy nhiên, Lành nói chưa từng dùng hình ảnh hay video để đe dọa CSGT. Việc tìm gặp lãnh đạo các đội là để "tặng sách"; còn các đoạn ghi hình do Bảo và Tuấn Anh gửi chỉ được lưu làm tư liệu.
Nói lời sau cùng, ông Lành cho rằng đây là lần đầu phạm sai lầm, khiến con trai và bạn của con cũng vướng vòng lao lý. Bị cáo xin HĐXX xem xét giảm nhẹ hình phạt để sớm trở về chăm lo gia đình.
Bảo và Tuấn Anh thừa nhận hành vi phạm tội, khai mỗi lần nhận tiền giúp Lành được trả công 200.000-300.000 đồng. Họ bày tỏ hối hận, xin tòa xem xét giảm nhẹ.
Liên quan hành vi của các cán bộ CSGT, VKS xác định trong quá trình làm nhiệm vụ, một số người bị Lành và đồng phạm dùng hình ảnh sai sót nghiệp vụ để gây áp lực, yêu cầu chuyển tiền. Tuy nhiên, cơ quan điều tra không thu thập được các hình ảnh cụ thể do Lành đã xóa dữ liệu.
Ngoài ra, mỗi lần tiếp xúc lực lượng chức năng, Lành chỉ tự xưng là phóng viên, không xuất trình giấy tờ chứng minh. Tạp chí Người cao tuổi cũng không phân công ông này thực hiện chuyên đề liên quan hoạt động tuần tra, xử lý vi phạm của CSGT.
Từ đó, cơ quan điều tra và VKS cho rằng chưa đủ căn cứ xử lý các cán bộ, chiến sĩ về hành vi đưa hối lộ.
Đối với các giấy giới thiệu do Tạp chí Người cao tuổi cấp cho Lê Văn Lành nhưng không ghi nội dung liên hệ, công tác, cơ quan điều tra nhận định đây là hình thức tạo điều kiện để phóng viên chủ động liên hệ làm việc, không nhằm tiếp tay cho hành vi phạm tội nên người cấp giấy không bị xem xét trách nhiệm đồng phạm.