Biến hương liệu và cồn thành nước hoa Chanel, Dior giả
Thanh HóaGiang Quế Dinh bị cáo buộc nhập khẩu hương liệu, bán cho các đầu mối pha với cồn, nước cất rồi sang chiết thành nước hoa giả Chanel, Dior và nhiều thương hiệu nổi tiếng.
Ngày 22/7, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa, cho biết đã khởi tố 12 người về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả, một người bị khởi tố về tội Trốn thuế.
Trước đó, qua rà soát hoạt động kinh doanh trên không gian mạng, đặc biệt trên sàn Shopee, cảnh sát phát hiện hai cơ sở tại Thanh Hóa có dấu hiệu sản xuất, tiêu thụ nước hoa giả mang các thương hiệu nổi tiếng như Chanel, Gucci, Dior... với số lượng lớn.
Khám xét đồng loạt 7 địa điểm tại Thanh Hóa và Hà Nội, nhà chức trách thu giữ hơn 650 chai nước hoa thành phẩm loại 100 ml, hơn 1.500 lọ nước hoa chiết 10 ml giả mạo hàng chục thương hiệu nổi tiếng, hơn 620 lít dung dịch nước hoa, hóa chất, hương liệu cùng 4 ôtô, nhiều sổ tiết kiệm và tài sản giá trị.
Hương liệu và hóa chất chế tạo nước hoa được cảnh sát thu giữ. Ảnh: Lam Sơn
Theo điều tra, Giang Quế Dinh (40 tuổi, ở TP HCM) là mắt xích cung cấp nguyên liệu cho toàn bộ đường dây. Dinh điều hành hai doanh nghiệp kinh doanh hương liệu nhưng để mẹ và em ruột đứng tên pháp nhân nhằm che giấu vai trò.
Dinh nhập khẩu chính ngạch hương liệu từ Thổ Nhĩ Kỳ rồi bán cho các đầu mối sản xuất nước hoa giả. Từ năm 2023 đến 2025, bị can bị cáo buộc bán hương liệu cho 14 khách hàng, thu hơn 15,5 tỷ đồng nhưng không kê khai thuế.
Nguồn hương liệu này sau đó được chuyển cho Mai Minh Đức và Nguyễn Quỳnh Trang (cùng 30 tuổi, ở Hà Nội) để pha trộn với cồn, nước cất rồi sang chiết thành nước hoa giả. Nhóm này còn đặt sản xuất vỏ chai 10 ml, in nhãn giả các thương hiệu nổi tiếng trước khi đưa sản phẩm lên các sàn thương mại điện tử tiêu thụ.
Cơ quan điều tra xác định, các nghi phạm lập nhiều gian hàng trực tuyến bằng thông tin giả, chạy quảng cáo để tiếp cận người mua. Họ đánh vào tâm lý chuộng hàng hiệu giá rẻ, giới thiệu sản phẩm là "hàng xách tay", "hàng chiết", "Shopee trợ giá", trong khi thực chất đều là nước hoa giả.
Rất nhiều loại hương liệu được sử dụng cho việc pha chế, phối trộn thành nước hoa giả thương hiệu nổi tiếng. Ảnh: Lam Sơn
Sai lầm trên buồng lái dẫn đến thảm họa 'Titanic của Italy'
Thuyền trưởng đưa tàu du lịch Costa Concordia tiến quá gần đảo Giglio, trước khi va vào rạn đá khiến 32 người thiệt mạng; ông sau đó rời tàu khi nhiều hành khách vẫn chưa được sơ tán.
Đêm 13/1/2012, "cung điện nổi" Costa Concordia với 4.229 người trên boong đang thực hiện chặng cuối của hành trình 7 ngày trên Địa Trung Hải thì đổi hướng về phía đảo Giglio.
Khoảng 21h45, con tàu va vào rạn đá Le Scole, khiến thân tàu bị thủng, nước tràn vào nhiều khoang và mở đầu cho một trong những thảm họa nghiêm trọng nhất lịch sử ngành du lịch tàu biển hiện đại.
Cuộc điều tra sau đó cho thấy vụ tai nạn bắt đầu từ chuỗi quyết định trong buồng lái, khi con tàu khổng lồ rời khỏi tuyến hành trình đã được lập kế hoạch và tiến vào vùng nước quá gần bờ.
Con tàu đi lệch hành trình
Costa Concordia rời cảng Civitavecchia lúc 19h18 ngày 13/1/2012, hướng đến Savona với 3.206 hành khách và 1.023 thành viên thủy thủ đoàn.
Theo báo cáo điều tra tai nạn hàng hải của Bộ Hạ tầng và Giao thông Italy, con tàu có tuyến hành trình được lập trước khi rời cảng. Nhưng trong đêm xảy ra tai nạn, Costa Concordia đã rời tuyến này và tiến về phía đảo Giglio.
Khoảng 21h03, con tàu bắt đầu một chuỗi chuyển hướng sang trái. Đến 21h11, tàu đạt hướng 279 độ, chạy với tốc độ 16 hải lý/giờ và mũi hướng về đảo Giglio. Tàu dự kiến đi ngang đảo lúc 21h44 ở khoảng cách xa hơn. Tuy nhiên, vào 21h34, thuyền trưởng Francesco Schettino (51 tuổi) lên buồng lái và yêu cầu chuyển bánh lái sang chế độ điều khiển bằng tay.
Đường màu vàng thể hiện tuyến hành trình được lập ban đầu của Costa Concordia; đường màu cam là hướng đi lệch. Ảnh: British Broadcasting Corporation
Schettino muốn thực hiện một chuyến đi sát bờ, thường được gọi là "sail-by salute", mục đích vốn là tạo hình ảnh đẹp cho hành khách hoặc chào người dân trên đảo.
Tại các phiên điều trần sau vụ tai nạn, Schettino thừa nhận đã đưa tàu đến gần Giglio. Các nguồn tin cho biết ông nói muốn chào một cựu thuyền trưởng và tạo trải nghiệm cho hành khách. Nhưng công tố viên cáo buộc vị thuyền trưởng đã kết hôn này lái tàu đến gần hòn đảo như vậy để gây ấn tượng với một vũ công tóc vàng xinh đẹp 25 tuổi mà ông ta đang ngoại tình.
Những phút cuối trước cú va chạm
21h37, Schettino chỉ huy tàu tiếp cận đảo Giglio. Ba phút sau, ông yêu cầu tăng tốc lên 16 hải lý/giờ và điều chỉnh hướng về phía bờ. Theo báo cáo điều tra, khi con tàu thực hiện cú chuyển hướng cuối cùng, bán kính quay khiến nó đi lệch khoảng 0,5 hải lý so với tuyến dự kiến và tiến gần bờ hơn.
Theo hồ sơ tòa án, lúc 21h43, Costa Concordia chỉ còn cách vùng đá ngầm Le Scole khoảng 0,35 hải lý, tương đương 648 m, trong khi vẫn chạy với tốc độ 15,9 hải lý/giờ. Chưa đầy một phút sau, khoảng cách giảm xuống còn 0,18 hải lý, tương đương 333 m.
Ở tốc độ đó, khoảng cách an toàn nhanh chóng bị thu hẹp. Lúc 21h44, Schettino liên tục ra lệnh bẻ lái sang phải. Khi tàu tiếp tục tiến gần đá ngầm, ông lần lượt ra lệnh đưa bánh lái về giữa rồi chuyển hướng sang trái.
Trong chuỗi lệnh liên tiếp này, người lái tàu đã thực hiện một số lệnh chuyển hướng sang trái chậm hơn dự kiến và có lúc tiếp tục bẻ lái sang phải. Các chuyên gia ước tính độ trễ trong việc thực hiện lệnh chuyển hướng sang trái là khoảng 13 giây.
21h45, khi tàu còn cách khu vực đá ngầm khoảng 160 m và đang chạy 14,4 hải lý/giờ, Schettino ra lệnh "bẻ lái hết sang trái". Nhưng chỉ hai giây sau, Costa Concordia va vào vùng đá ngầm Le Scole.
Cú va chạm làm biến dạng tổng thể một vùng thân tàu dài gần 53 m, trong đó có vết rách chính dài khoảng 35,9 m và nhiều vết rách nhỏ hơn.
Costa Concordia cao 17 tầng, dài bằng ba sân bóng đá, nặng 114.000 tấn, được ví như cung điện giải trí nổi trên biển. Ảnh: Netflix
Sau tai nạn, Schettino từng lập luận rằng tảng đá mà Costa Concordia va phải không được thể hiện đúng trên hải đồ. Tuy nhiên, CNN ghi nhận các hải đồ của khu vực có đánh dấu đá và vùng nước nông gần nơi xảy ra va chạm.
Một giờ hỗn loạn trước lệnh bỏ tàu
Sau cú va chạm, hai máy phát điện chính mất điện. Báo cáo điều tra ghi nhận hệ thống điện khẩn cấp không thể kết nối với bảng điện khẩn cấp; các ắc-quy dự phòng chỉ duy trì đèn khẩn cấp và một số hệ thống liên lạc nội bộ. Hệ thống trên buồng lái vẫn hoạt động nhờ nguồn điện dự phòng, trong khi hệ thống máy tính tính toán độ ổn định của tàu bị ngừng hoạt động.
Khoảng 10-15 phút sau va chạm, thuyền trưởng đã được thông báo trực tiếp về tình trạng nước tràn vào tàu, nhưng chưa đưa ra mệnh lệnh nào. Trong khi đó, các nhân viên kỹ thuật kiểm tra những khoang bị ngập, gồm các khoang máy phát điện và khoang động cơ đẩy.
Đến 22h12, Trung tâm Phối hợp cứu nạn hàng hải Livorno phát hiện Costa Concordia ở vị trí gần đảo Giglio và tìm cách liên lạc. Người trên tàu khi đó chỉ thông báo về sự cố mất điện.
22h34, khi độ nghiêng của tàu tăng, Costa Concordia tuyên bố tình trạng khẩn cấp. 6 phút sau, tín hiệu báo động được phát qua hệ thống INMARSAT.
Sau va chạm, Costa Concordia tiếp tục trôi một đoạn ngắn trước khi mắc cạn và nghiêng mạnh về mạn phải ở vùng nước nông gần bờ đảo Giglio. Chuông báo lệnh bỏ tàu được kích hoạt lúc 22h48, xuồng cứu sinh đầu tiên được hạ xuống khoảng 7 phút sau đó.
Hơn một giờ kể từ cú va chạm, thủy thủ đoàn mới bắt đầu sơ tán tàu. Nhưng báo cáo ghi nhận rằng một số hành khách nói không nghe thấy tín hiệu báo động lên xuồng cứu sinh. Việc sơ tán hỗn loạn hơn do tàu quá nghiêng, khiến việc đi lại bên trong rất khó khăn và việc hạ xuồng cứu sinh ở một bên gần như không thể.
Trong lúc hỗn loạn, bằng cách nào đó thuyền trưởng đã lên được xuồng cứu sinh trước khi những người khác kịp rời khỏi con tàu đã nghiêng 70-75 độ.
Tàu Costa Concordia mắc cạn sau cú va chạm với đá ngầm vào tháng 1/2012. Ảnh: Netflix
Hoạt động sơ tán và cứu hộ kéo dài nhiều giờ trong đêm 13/1, cả trên biển và trên không. Sau khi phần lớn hành khách được đưa đến nơi an toàn, lực lượng cứu nạn tiếp tục tìm kiếm những người mất tích trong nhiều tháng sau đó. Cuối cùng, 32 người được xác định thiệt mạng, trong đó có 27 hành khách và 5 thành viên thủy thủ đoàn. Nạn nhân cuối cùng chỉ được tìm thấy vào tháng 11/2014, trong quá trình tháo dỡ xác tàu.
Bằng chứng từ dữ liệu trên buồng lái
Sau thảm họa, các điều tra viên không chỉ dựa vào lời khai của thuyền trưởng và thủy thủ đoàn mà có nguồn bằng chứng quan trọng là dữ liệu ghi lại hoạt động của con tàu.
Báo cáo điều tra hàng hải sử dụng dữ liệu từ hệ thống ghi dữ liệu hành trình, thông tin liên lạc và các bản ghi trên tàu để tái dựng diễn biến. Những dữ liệu này cho phép điều tra viên xác định thời điểm thay đổi hướng đi, tốc độ, các lệnh điều khiển và những gì diễn ra sau khi tàu va vào đá ngầm.
Kết luận điều tra cho thấy thảm họa hình thành từ nhiều giai đoạn. Quyết định rời hải trình đưa con tàu vào vùng nguy hiểm. Cú va chạm làm nước tràn vào các khoang quan trọng. Sau đó, những quyết định trong việc đánh giá tình hình, phát tín hiệu khẩn cấp và sơ tán khiến cuộc khủng hoảng nghiêm trọng hơn.
Cuộc gọi giữa Schettino và Gregorio De Falco, sĩ quan chỉ huy tại Trung tâm Điều phối cứu nạn hàng hải Livorno, là một trong những bằng chứng được công chúng biết đến nhiều nhất.
Trong cuộc gọi, De Falco yêu cầu Schettino quay trở lại tàu để phối hợp việc sơ tán. Schettino nói đang ở gần các xuồng cứu sinh và giải thích về tình trạng con tàu. De Falco nhiều lần yêu cầu ông lên tàu, nhấn mạnh rằng việc điều phối cứu hộ phải được thực hiện từ trên tàu. Tuy nhiên Schettino nói "sẽ không đi đâu cả".
Tranh luận việc thuyền trưởng rời tàu
Schettino phủ nhận cố ý bỏ mặc hành khách, giải thích bị rơi vào một xuồng cứu sinh trong lúc con tàu nghiêng. Tuy nhiên, tòa án không chấp nhận lập luận đó.
Trong phiên xét xử, Schettino đổ lỗi cho người cầm lái Jacob Rusli Bin về vụ việc, cho rằng anh ta đã phản ứng không đúng với mệnh lệnh; và lập luận rằng nếu người cầm lái phản ứng đúng và nhanh chóng, con tàu đã không bị đắm. Tuy nhiên, một đô đốc hải quân Italy làm chứng trước tòa rằng dù người cầm lái đã chậm trễ trong việc thực hiện mệnh lệnh của thuyền trưởng, "vụ đắm tàu vẫn sẽ xảy ra".
Thuyền trưởng Francesco Schettino. Ảnh: REX
Năm 2015, tòa án ở Grosseto kết tội Schettino liên quan đến cái chết của 32 người, gây ra vụ đắm tàu và rời bỏ con tàu khi nhiều hành khách, thủy thủ đoàn vẫn chưa được sơ tán. Bốn thành viên thủy thủ đoàn, trong đó có Bin, cũng bị kết tội vì góp phần gây ra thảm họa.
Trách nhiệm hình sự được xác định qua chuỗi hành động và quyết định: đưa con tàu đến quá gần bờ, xử lý vụ va chạm, chậm trễ trong quá trình sơ tán và rời tàu khi hoạt động cứu hộ vẫn đang diễn ra.
Schettino bị tuyên 16 năm tù vào tháng 2/2015. Tòa phúc thẩm sau đó giữ nguyên bản án.
Hãng tàu Costa Cruises tiết lộ đã trả 84 triệu euro để bồi thường cho hành khách, thành viên thủy thủ đoàn và gia đình của 32 nạn nhân. Costa Cruises cũng chấp nhận nộp phạt 1 triệu euro vào tháng 4/2013 để tránh bị truy tố hình sự. Công ty này còn tiêu tốn khoảng 1,5 tỷ euro và mất 5 năm để trục vớt và tháo dỡ con tàu.
Hiệp hội Tàu biển Quốc tế và Tổ chức Hàng hải Quốc tế đã triển khai hơn 30 quy định, chính sách an toàn mới nhằm tránh lặp lại thảm họa năm 2012. Trong đó, các tàu phải giữ nguyên lộ trình và không được đi chệch khỏi hành trình đã định, hành khách phải hoàn thành các cuộc diễn tập an toàn và sơ tán trước khi tàu rời bến, các tàu phải lưu giữ hồ sơ về tất cả hành khách để giúp các đội cứu hộ xác định nạn nhân nhanh hơn.
Hai cha con truy sát hàng xóm vì mâu thuẫn 'nước văng qua nhà'
An GiangThường xuyên bị người đàn ông hàng xóm chửi do để "nước văng qua nhà", Phạm Văn Út Em chủ tiệm rửa xe cùng con trai đã dùng thanh sắt truy sát.
Ngày 21/7, Út Em, 48 tuổi, cùng con trai Phạm Nhựt Hòa, 27 tuổi, bị Công an tỉnh An Giang tạm giữ để điều tra hành vi Giết người.
Theo điều tra ban đầu, Út Em mở tiệm rửa xe ở phường Rạch Giá, bị ông Hồng (hàng xóm, 46 tuổi) thường xuyên phàn nàn, to tiếng do để "nước văng qua nhà".
Tối 18/7, ông Hồng cầm thanh sắt đứng trước nhà Út Em chửi bới, thách thức đánh nhau song chủ nhà đã đi nhậu.
Phạm Văn Út Em (trái) và con trai Phạm Nhựt Hòa tại cơ quan điều tra. Ảnh: Dương Đông
Khoảng một giờ sau, ông Hồng tiếp tục chửi hàng xóm. Út Em nhậu về, ra hỏi chuyện thì bị ông Hồng chửi. Bực tức, chủ tiệm rửa xe vào nhà lấy thanh sắt. Thấy vậy, Hòa cũng lấy thanh sắt chạy theo hỗ trợ cha.
Trong lúc xô xát, ông Hồng bị đánh chấn thương sọ não, gục tại chỗ, đang được cấp cứu ở bệnh viện.
Hai nghi phạm, hai số phận trong vụ án tranh cãi gần 20 năm
Hai nghi phạm cùng tố người kia là hung thủ sát hại một sinh viên tại cửa hàng Burger King ở Seoul năm 1997, khiến vụ án trở thành một trong những hồ sơ hình sự gây tranh cãi nhất lịch sử tư pháp Hàn Quốc.
Năm 1997, khu Itaewon ở trung tâm Seoul là một trong những nơi nhộn nhịp nhất về đêm. Nằm gần căn cứ quân sự Yongsan của Mỹ, khu phố này tập trung đông binh sĩ Mỹ, người nước ngoài và thanh niên Hàn Quốc với các quán bar, nhà hàng hoạt động đến khuya.
Tối 3/4/1997, Cho Jung-pil, sinh viên 22 tuổi của Đại học Hongik, cùng bạn ghé nhà hàng Burger King ở gần ga Itaewon để ăn tối.
Khoảng 23h, Cho vào nhà vệ sinh trên tầng 2. Chỉ ít phút sau, nam sinh được phát hiện nằm gục trong buồng vệ sinh với nhiều vết thương do dao đâm, tập trung ở vùng cổ và thân trên. Dù được đưa đi cấp cứu, nạn nhân không qua khỏi do mất máu nghiêm trọng.
Nhà hàng Burger King nằm bên ngoài lối ra số 3 ga Itaewon thuộc quận Yongsan, trung tâm Seoul, vào tháng 9/2005. Ảnh: Seoul Research Data Service
Hai nghi phạm tại hiện trường
Cuộc điều tra nhanh chóng tập trung vào hai thiếu niên người Mỹ có mặt tại hiện trường là Arthur John Patterson, 17 tuổi và Edward Lee, 18 tuổi.
Theo hồ sơ vụ án, Patterson là công dân Mỹ sinh tại Hàn Quốc, có bố là nhà thầu dân sự làm việc cho quân đội Mỹ và mẹ là người Hàn Quốc. Lee cũng là công dân Mỹ gốc Hàn. Cả hai đi chơi với một nhóm gần 20 người tại Itaewon vào tối xảy ra án mạng.
Theo lời khai được đưa ra trong quá trình tố tụng, nhóm thiếu niên này đã có những lời nói mang tính thách thức nhau "tấn công một người lạ".
Patterson và Lee đều được nhìn thấy có mặt trong khu vực nhà vệ sinh ngay trước thời điểm Cho Jung-pil bị sát hại. Nhưng không có nhân chứng nào chứng kiến hành vi đâm người, trong khi cửa hàng không có camera trong nhà vệ sinh. Vì vậy, ngay từ đầu, cuộc điều tra phụ thuộc chủ yếu vào lời khai, vật chứng và kết quả giám định pháp y.
Lời khai trái ngược
Khi bị thẩm vấn, Patterson và Lee đều thừa nhận có mặt trong nhà vệ sinh vào thời điểm xảy ra vụ án, nhưng mỗi người đều khẳng định người còn lại mới là kẻ cầm dao.
Patterson khai rằng Lee bất ngờ tấn công Cho. Trong quá trình tố tụng sau đó, Lee khai rằng Patterson mới là người trực tiếp gây án. Hai lời khai mâu thuẫn này trở thành điểm xuyên suốt toàn bộ quá trình điều tra và xét xử kéo dài gần hai thập kỷ sau đó.
Các điều tra viên thu thập lời khai của những người có mặt tại Burger King, tiến hành giám định dấu vết tại hiện trường và trên quần áo của hai nghi phạm. Hung khí được xác định là con dao bỏ túi thuộc về Patterson.
Cảnh sát ban đầu nghiêng về nhận định Patterson là người trực tiếp đâm nạn nhân. Tuy nhiên, sau khi xem xét hồ sơ, công tố viên lại quyết định truy tố Lee về tội giết người, do anh ta nói "Bọn tôi đã đâm dao vào cổ một người" với bạn bè ngay sau vụ việc. Còn Patterson bị truy tố với các tội danh liên quan đến việc mang hung khí và hủy hoại chứng cứ do đã đốt áo và giấu đôi giày dính máu.
Sự khác biệt trong đánh giá giữa hai cơ quan khiến quá trình xử lý vụ án trở nên phức tạp.
Án mạng 'không có hung thủ'
Tháng 10/1997, Lee bị kết tội giết người, nhận án tù chung thân nhưng sau đó được giảm xuống còn 20 năm.
Tuy nhiên, sau quá trình kháng cáo, các tòa cấp trên nhận định chứng cứ chưa đủ để kết luận Lee là người trực tiếp sát hại Cho và tuyên vô tội vào tháng 9/1997.
Theo luật Hàn Quốc, sau phán quyết có hiệu lực, Lee không thể bị xét xử lần thứ hai về cùng tội danh nếu không có căn cứ pháp lý đặc biệt.
Trong khi đó, Patterson bị phạt 18 tháng tù vì tội tiêu hủy bằng chứng. Sau khi chấp hành xong bản án, anh ta được trả tự do.
Đúng vào thời điểm các công tố viên xem xét khả năng truy tố Patterson về tội giết người, anh ta rời Hàn Quốc về Mỹ vào tháng 8/1999. Lệnh cấm xuất cảnh đối với Patterson đã hết hiệu lực trước khi cơ quan điều tra hoàn tất thủ tục cần thiết.
Vụ việc làm dấy lên tranh luận về cách Hàn Quốc xử lý các vụ án có yếu tố nước ngoài, đặc biệt trong bối cảnh SOFA (quy chế của lực lượng Mỹ đồn trú tại Hàn Quốc) là vấn đề nhạy cảm trong quan hệ Hàn - Mỹ. Tuy nhiên, các nguồn tư liệu pháp lý cho thấy việc Patterson rời Hàn Quốc không xuất phát từ điều khoản của SOFA, mà liên quan đến những sai sót trong quá trình xử lý thủ tục tố tụng và quản lý xuất cảnh.
Cuộc chiến pháp lý kéo dài
Sau khi Patterson rời Hàn Quốc, vụ án Cho Jung-pil bị đình trệ trong nhiều năm. Gia đình nạn nhân tiếp tục yêu cầu nhà chức trách điều tra lại, cho rằng người trực tiếp gây án vẫn chưa phải chịu trách nhiệm.
Năm 2009, vụ án một lần nữa thu hút sự chú ý của công chúng khi phim điện ảnh The Case of Itaewon Homicide công chiếu. Tác phẩm lấy cảm hứng từ vụ án thật, tái hiện những tranh cãi xoay quanh cuộc điều tra năm 1997. Bộ phim không phải tài liệu điều tra, nhưng đã góp phần khiến hồ sơ cũ được dư luận quan tâm trở lại.
Đầu những năm 2010, các công tố viên Hàn Quốc bắt đầu xem xét lại hồ sơ. Việc điều tra lại không xuất phát từ một bằng chứng hoàn toàn mới, mà dựa trên việc đánh giá lại các tài liệu, lời khai và chứng cứ từng được thu thập trong vụ án.
Sau quá trình rà soát, Hàn Quốc quyết định truy tố lại Patterson về tội giết người và gửi yêu cầu dẫn độ từ Mỹ về Hàn Quốc.
Patterson phản đối việc dẫn độ, cho rằng việc xét xử lại sau nhiều năm là không công bằng. Tuy nhiên, sau quá trình tố tụng tại Mỹ, yêu cầu dẫn độ của Hàn Quốc được chấp thuận.
Tháng 9/2015, Patterson bị đưa trở lại Hàn Quốc sau gần hai thập kỷ kể từ ngày xảy ra án mạng.
Arthur Patterson (giữa) trả lời các phóng viên tại Sân bay Quốc tế Incheon vào ngày 23/9/2015, sau khi bị dẫn độ từ California về Hàn Quốc với cáo buộc giết Cho Jung-pil. Ảnh: JoongAng Daily
Phán quyết đến muộn
Tại phiên tòa mới, Patterson tiếp tục phủ nhận cáo buộc giết người, khẳng định Lee đã trực tiếp đâm nạn nhân, bản thân chỉ có mặt tại hiện trường.
Lee đứng ra làm chứng rằng Patterson đã cầm dao đâm Cho. Tuy nhiên, phía luật sư bào chữa phản bác rằng lời khai của Lee không đáng tin cậy vì từng là nghi phạm chính trong vụ án và có thể có động cơ đổ trách nhiệm sang người khác.
Bên cạnh lời khai của Lee và các nhân chứng, bên công tố sử dụng các chứng cứ gián tiếp gồm dấu vết thu thập tại hiện trường, kết quả giám định liên quan đến vật chứng, những điểm mâu thuẫn trong lời khai của Patterson và diễn biến sau vụ án. Công tố viên cho rằng khi đánh giá tổng thể các chứng cứ này, có đủ cơ sở xác định Patterson là người trực tiếp gây án.
Phía bào chữa không phủ nhận việc Patterson có mặt tại hiện trường, nhưng cho rằng các chứng cứ của bên công tố chỉ mang tính suy luận và chưa đủ loại trừ khả năng Lee mới là hung thủ.
Ngày 29/1/2016, Tòa án Trung tâm Seoul tuyên Patterson phạm tội giết người và phạt 20 năm tù.
Hội đồng xét xử nhận định dù không có chứng cứ trực tiếp về hành vi sát hại, nhưng tổng hợp các lời khai, vật chứng và hoàn cảnh vụ án cho thấy Patterson là người trực tiếp đâm nạn nhân.
Do Lee trước đó đã được tuyên vô tội đối với cáo buộc giết người, anh ta không thể bị truy tố lại về cùng tội danh theo nguyên tắc không xét xử hai lần.
Patterson kháng cáo nhưng bị các tòa cấp cao lần lượt bác đơn, giữ nguyên bản án.
Bà Lee Bok-su, mẹ Cho Jung-pil, nghẹn ngào bên ngoài Tòa án Trung tâm Seoul vào ngày 29/1/2016, sau khi Arthur Patterson bị kết tội. Ảnh: JoongAng Daily
Sau gần 20 năm kể từ ngày Cho Jung-pil bị sát hại, bản án dành cho Patterson khép lại cuộc tranh luận pháp lý kéo dài nhưng không xóa bỏ những câu hỏi đặt ra đối với hệ thống tư pháp Hàn Quốc.
Một trong những tranh luận lớn nhất liên quan đến sai sót trong giai đoạn đầu điều tra, đặc biệt là việc đánh giá khác nhau giữa cảnh sát và công tố viên về vai trò của hai nghi phạm. Việc không xác định được rõ ràng người trực tiếp gây án ngay từ đầu đã khiến vụ án kéo dài và khiến gia đình nạn nhân phải theo đuổi vụ việc suốt nhiều năm.
Năm 2018, một tòa án yêu cầu nhà nước bồi thường cho gia đình Cho vì những sai sót của cơ quan chức năng trong quá trình xử lý vụ án.
Tuệ Anh (theo TIME, Yonhap, JoongAng Daily, Brill)
Thanh HóaÔng Trịnh Đức Hùng, Chủ tịch UBND xã Thiệu Toán, bị tạm giam để điều tra vụ án cá độ bóng đá trong mùa World Cup.
Chiều 20/7, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Thanh Hóa, cho biết đã khởi tố bị can, tạm giam ông Trịnh Đức Hùng, Phó bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Thiệu Toán, để điều tra hành vi liên quan vụ án đánh bạc, tổ chức đánh bạc dưới hình thức cá độ bóng đá trong thời gian diễn ra FIFA World Cup 2026.
Ông Trịnh Đức Hùng. Ảnh: Thiệu Hoá
Từ ngày 11 đến 18/7, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Thanh Hóa phối hợp các đơn vị nghiệp vụ liên tiếp triệt phá 4 chuyên án cá độ bóng đá.
Cơ quan điều tra xác định ông Hùng đã được một nghi can cấp cho tài khoản cá độ với hạn mức 300 USD mỗi ngày (quy đổi theo tỷ giá 100.000 đồng/USD).
Cơ quan điều tra chưa công bố vai trò cụ thể của ông Hùng cũng như số tiền tham gia trong đường dây cá độ này.
Ông này có nhiều năm công tác tại huyện Thiệu Hóa cũ. Trước khi giữ chức Chủ tịch UBND xã Thiệu Toán sau sắp xếp đơn vị hành chính, ông từng là Chủ tịch UBND xã, Bí thư Đảng ủy xã và Trưởng phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn huyện Thiệu Hóa.
Liên quan 4 chuyên án cá độ bóng đá nói trên, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa đã khởi tố, tạm giam 3 bị can, tạm giữ hình sự 21 người.
Trong thời gian ông Hùng vắng mặt để phục vụ điều tra, công tác điều hành UBND xã được giao cho một phó chủ tịch UBND xã phụ trách.
6 người bị khởi tố vì tiêu thụ hơn 250 tấn lợn bệnh
Quảng TrịSáu người bị cáo buộc mua lợn nhiễm dịch tả châu Phi từ các tỉnh phía Bắc đưa về Quảng Trị giết mổ, tiêu thụ, tổng cộng hơn 250 tấn.
Ngày 19/7, Công an tỉnh Quảng Trị cho biết đã bắt tạm giam Mai Văn Quang, Hà Văn Nghĩa (cùng trú Thanh Hóa) và Trần Thị Ngọc Hiền về hành vi Vi phạm quy định về an toàn thực phẩm, theo Điều 317 Bộ luật Hình sự.
Liên quan vụ án, Hoàng Thị Mộng Truyền, Trương Văn Quốc, Trần Ngọc Bắc (cùng ở Quảng Trị) bị khởi tố, được tại ngoại.
Sáu người tại cơ quan điều tra. Ảnh: Minh Khôi
Trước đó, Phòng Cảnh sát kinh tế phát hiện đường dây chuyên mua lợn nhiễm dịch tả lợn châu Phi từ các tỉnh phía Bắc đưa về Quảng Trị giết mổ rồi bán ra thị trường.
Khi nhóm này chuyển lợn bệnh từ xe tải chuyên dụng mang biển số Hưng Yên sang xe tải nhỏ tại khu vực nghĩa trang nhân dân TP Đông Hà cũ và Khu công nghiệp Quán Ngang, lực lượng chức năng đã bắt quả tang.
Nhà chức trách cáo buộc, từ tháng 2 đến tháng 5/2026, các bị can đã tiêu thụ hơn 250 tấn lợn nhiễm dịch tả lợn châu Phi. Số lợn này được mua với giá rẻ do mắc bệnh, sau đó đưa về Quảng Trị giết mổ, bán để thu lợi bất chính.
Hai người Trung Quốc bị cáo buộc bán vàng giả cho nhiều cửa hàng
Hải PhòngNhóm nghi phạm dùng hợp kim đồng và volfram phủ lớp vàng mỏng để chế tác trang sức giả, thuê ôtô di chuyển qua nhiều tỉnh, thành bán cho các tiệm vàng.
Ngày 19/7, Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hải Phòng cho biết vừa triệt phá đường dây lừa đảo chiếm đoạt tài sản bằng thủ đoạn bán vàng giả quy mô liên tỉnh, do người Trung Quốc cấu kết với người Việt Nam thực hiện.
Bốn nghi phạm bị bắt gồm Chen Zhizhi (38 tuổi), Tang Liang (39 tuổi, cùng quốc tịch Trung Quốc), Nguyễn Thị Lụa (31 tuổi, trú huyện Đan Phượng, Hà Nội, quê Phú Thọ) và Nguyễn Thị Lan Anh (25 tuổi, quê Bát Xát, Lào Cai).
Theo cơ quan điều tra, các nghi phạm sử dụng hợp kim đồng và volfram, phủ lớp vàng mỏng bên ngoài để chế tác thành trang sức. Với thủ đoạn này, các chủ tiệm vàng khó phát hiện nếu chỉ kiểm tra thông thường. Để tránh bị phát hiện, nhóm thuê ôtô di chuyển liên tục, giả làm khách mang vàng đến bán.
Trước đó, ngày 31/5, một tiệm vàng tại Hải Phòng đã mua phải lô trang sức giả của nhóm này, thiệt hại gần 150 triệu đồng. Sau khi xác lập chuyên án, ngày 25/6, khi các nghi phạm tiếp tục di chuyển vào Hà Tĩnh để gây án, công an đã bắt giữ.
Mở rộng điều tra, cảnh sát khám xét nơi ở của Sùng Thị Hoản (26 tuổi, tại chung cư Lâm Viên, phường Cam Đường, tỉnh Lào Cai), thu giữ thêm 8 vòng tay, 7 nhẫn và 4 dây chuyền bằng kim loại màu vàng hồng.
Tổng cộng, lực lượng chức năng thu giữ khoảng 1,32 kg "vàng giả" cùng nhiều trang sức, điện thoại và tiền mặt. Cơ quan điều tra xác định, ngoài Hải Phòng và Hà Tĩnh, nhóm này còn thực hiện nhiều vụ lừa đảo tại Nghệ An và Thanh Hóa.
Nhóm tội phạm và tang vật thu giữ được. Ảnh: Công an cung cấp